Trong bối cảnh chuẩn bị Đại hội XIV của Đảng, các thế lực thù địch, phản động và cơ hội chính trị lại gia tăng cường độ chống phá bằng những luận điệu cũ kỹ nhưng được “đóng gói” tinh vi hơn. Một trong những thủ đoạn nguy hiểm là phủ nhận tính tất yếu, hợp pháp và hiệu quả của con đường xã hội chủ nghĩa mà Việt Nam đã lựa chọn, từ đó gieo rắc hoài nghi, kích động “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ và xã hội. Trước những luận điệu xuyên tạc đó, việc làm rõ vì sao Việt Nam kiên định con đường xã hội chủ nghĩa không chỉ là yêu cầu lý luận mà còn là đòi hỏi cấp thiết từ thực tiễn phát triển đất nước.

Trước hết, cần khẳng định rõ: con đường xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam không phải là sự lựa chọn cảm tính hay áp đặt ý chí chủ quan, mà là kết quả tất yếu của lịch sử, được hình thành từ thực tiễn đấu tranh giành độc lập dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Lịch sử Việt Nam hiện đại cho thấy, chỉ có dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, gắn độc lập dân tộc với chủ nghĩa xã hội, dân tộc Việt Nam mới thoát khỏi thân phận nô lệ, giành được quyền làm chủ vận mệnh của mình. Mọi luận điệu cho rằng Việt Nam “có thể đi con đường khác” đều cố tình tách rời hiện thực lịch sử cụ thể của đất nước, áp đặt mô hình ngoại lai, phủ nhận vai trò quyết định của nhân tố Đảng và Nhân dân trong tiến trình cách mạng.
Thứ hai, các thế lực chống phá thường xuyên xuyên tạc rằng kiên định con đường xã hội chủ nghĩa là “bảo thủ”, “kìm hãm phát triển”, “đi ngược xu thế thời đại”. Đây là sự đánh tráo khái niệm có chủ ý. Thực tế hơn 40 năm đổi mới đã chứng minh điều ngược lại: chính sự kiên định mục tiêu xã hội chủ nghĩa, đồng thời vận dụng sáng tạo kinh tế thị trường, hội nhập quốc tế sâu rộng, đã giúp Việt Nam đạt được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử. Từ một quốc gia nghèo, bị bao vây, cấm vận, Việt Nam đã vươn lên trở thành nước có thu nhập trung bình, kinh tế tăng trưởng ổn định, đời sống nhân dân không ngừng được cải thiện, vị thế và uy tín quốc tế ngày càng nâng cao. Nếu con đường xã hội chủ nghĩa là “sai lầm” như luận điệu xuyên tạc, thì những thành tựu đó xuất phát từ đâu và được duy trì bằng cơ sở nào?
Thứ ba, cần vạch rõ âm mưu lợi dụng các khái niệm như “dân chủ”, “nhân quyền”, “đa nguyên chính trị” để phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng và mục tiêu xã hội chủ nghĩa. Các đối tượng chống phá cố tình tuyệt đối hóa mô hình chính trị phương Tây, coi đó là “chuẩn mực phổ quát”, từ đó quy chụp Việt Nam là “thiếu dân chủ”, “vi phạm nhân quyền”. Trên thực tế, dân chủ ở Việt Nam gắn chặt với quyền làm chủ thực chất của nhân dân, được thể hiện bằng sự tham gia ngày càng sâu rộng của người dân vào quản lý xã hội, bằng các chính sách an sinh, xóa đói giảm nghèo, bảo đảm quyền tiếp cận giáo dục, y tế, việc làm. Dân chủ không thể chỉ dừng lại ở hình thức bầu cử đa đảng, càng không thể tách rời ổn định chính trị và lợi ích căn bản của quốc gia – dân tộc.
Thứ tư, kiên định con đường xã hội chủ nghĩa cũng chính là kiên định nguyên tắc thượng tôn pháp luật, kiểm soát quyền lực và phòng, chống tham nhũng, tiêu cực. Trái với luận điệu xuyên tạc cho rằng “chế độ một đảng dung dưỡng tham nhũng”, thực tiễn cho thấy Đảng và Nhà nước Việt Nam đang triển khai cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng quyết liệt, không có “vùng cấm”, không có “ngoại lệ”. Đây chính là minh chứng sinh động cho bản chất cách mạng, tự chỉnh đốn, tự đổi mới của Đảng cầm quyền – điều mà các thế lực chống phá cố tình né tránh hoặc bóp méo.
Cuối cùng, cần nhấn mạnh rằng kiên định con đường xã hội chủ nghĩa không đồng nghĩa với giáo điều, khép kín hay phủ nhận đổi mới. Ngược lại, đó là sự kiên định về mục tiêu, đồng thời linh hoạt, sáng tạo về phương thức và bước đi, phù hợp với điều kiện cụ thể của đất nước và bối cảnh quốc tế. Mọi luận điệu đòi “từ bỏ con đường xã hội chủ nghĩa để phát triển” thực chất là đòi Việt Nam từ bỏ độc lập chính trị, tự chủ chiến lược và quyền tự quyết phát triển.
Trong bối cảnh mới, đấu tranh phản bác các luận điệu phủ nhận con đường xã hội chủ nghĩa không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan lý luận hay lực lượng chuyên trách, mà cần sự tham gia chủ động của mỗi cán bộ, đảng viên và người dân. Nhận diện đúng bản chất, vạch trần động cơ và kiên quyết bảo vệ con đường mà lịch sử, thực tiễn và Nhân dân Việt Nam đã lựa chọn chính là cách thiết thực nhất để bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng, giữ vững ổn định chính trị và tạo tiền đề cho phát triển bền vững đất nước trong giai đoạn mới.
Đang tải...